You are here
Home > Đời Sống > Quy luật của tình yêu là Sòng Phẳng, Ích Kỷ hay Vị Tha?

Quy luật của tình yêu là Sòng Phẳng, Ích Kỷ hay Vị Tha?

Chia sẻ

Một chuyến du lịch xa đến đảo tình yêu của ba vị khách : Sòng Phẳng, Ích KỷVị Tha. Cả ba vị khách đều mang một gánh hành lý là Nhận và Cho, trong chuyến đi thì cả ba đã tranh cãi về túi đồ của mình ngay trên toa tàu.

Gánh hành lý của ba vị khách có mức độ nặng nhẹ khác nhau như sau :

Sòng phẳng : Cho Nhận bằng nhau.

Ích kỷ : Nhận nhiều hơn là Cho

Vị Tha : Cho nhiều là Nhận.

Khi tất cả mọi người trong chuyến tàu đã ổn định lại vị trí chổ ngồi, cả ba vị khách tranh cãi về các túi đồ mang theo thì bổng Sòng Phẳng lên tiếng nói rằng :

“ Các anh mang đồ thật kệnh cỡm, thật khó mang theo. Các anh thấy tôi không? Cho và Nhận của tôi luôn bằng nhau nên rất dễ mang đi. “

“ Anh làm thế nào mà hay vậy? “  Ích Kỷ hỏi.

Sòng Phẳng trả lời : “ Phải tính toán chứ, tôi luôn cho một lượng tương đương thì tôi nhận về một lượng như vậy, cuộc sống này tôi không Cho nhiều hơn Nhận và ngược lại, đơn giản là tôi không muốn mắc nợ một ai. “

Ích kỷ bảo :

“ Trời ơi, anh nói như thể đi mua hàng vậy? Có nhiều mua nhiều, có ít mua ít. Trong tình yêu thì đâu có thể tính toán kiểu như vậy được? “

Sòng Phẳng cười phá lên run cả hai vai, Ích Kỷ thấy ngạc nhiên bèn hỏi :

“ Tôi nói vậy sai chổ nào hả, sao anh đắc chí cười ngả nghiêng vậy? “.

Sòng Phẳng trả lời : “ Anh nói chí phải, thật ra thì không phải lúc nào tôi cũng Cho đi và Nhận lại bằng nhau đâu, có lúc tôi Nhận lại thì nhiều nhưng Cho đi chẳng là bao nhiêu. Ví dụ như tình yêu cha mẹ, họ đã hi sinh rất nhiều vì tôi, nên tôi Nhận nhiều hơn Cho ở chổ đó. Và bây giờ, các con của tôi thì tôi cũng Cho chúng nhiều hơn là tôi Nhận. Cũng nhờ có sự bù trừ như vậy nên hành lý của tôi luôn luôn bằng nhau.

Hãy biết cho ít đi và nhận lại nhiều hơn… Có nên không?

Ích Kỷ gật đầu tán thành ý kiến :

“ Tôi đồng ý với quan điểm của anh, kiểu hành lý của anh bây giờ rất thịnh hành. Có rất nhiều thích sòng phẳng, ngay cả trong tình yêu cũng vậy, giống như kiểu : “ Ông rút chân giò, bà thò chai rượu “.

Sòng Phẳng im lặng rồi thở dài :
“ Đôi lúc tôi cũng không muốn như thế này đâu, bởi vì tôi phải san chổ này và sẻ chổ kia để bù đắp, luôn phải tính toán rất nhiều khiến tôi cảm thấy rất mệt mỏi và cô cảm.”

Ích Kỷ trả lời :

“ Tôi cũng giống như anh nhưng tôi Nhận nhiều hơn là tôi Cho, bởi tôi không muốn mình bị thiệt thòi, tôi luôn nghĩ cho bản thân thôi mà “ .

“ Vậy anh Nhận nhiều như vậy anh có thấy vui không? “ Sòng Phẳng hỏi.

“ Đôi lúc tôi cảm thấy không vui và thoải mái lắm nhưng tôi hay tự đặt ra tôi Cho như vậy là có nhiều quá không? Liệu tôi Cho như vậy tôi có mất mác gì không?“.  Ích Kỷ trả lời

Hay là Cho nhiều hơn, không cần Nhận lại cũng được.. cũng chẳng sao!!

Sòng Phẳng hỏi tiếp :

“ Vậy anh có người yêu chưa? “

Ích kỷ trả lời :

“ Có chứ, tôi rất yêu người đó. Nhưng tôi lo sợ rằng tôi Cho nhiều quá thì sẽ không Nhận được gì. Sợ người đó bỏ đi và rời xa tôi, đó là nổi ám ảnh mà tôi lo lắng nhất. “

Sau một hồi chiếc tàu vượt ngang sông Âu Lo, tiếng sóng vỗ lất át đi những lời tâm sự của Ích Kỷ. Qua khỏi khúc sông, Sòng Phẳng mới nhớ lại vẫn còn một người bạn đồng hành thứ ba nãy giờ im lặng không nói gì. Khi Ích KỷSòng Phẳng nhìn thẳng vào thì Vị Tha cất lời :

“ Nãy giờ nghe hai anh nói chuyện thì mỗi anh đều có lý lẽ riêng của mình. Quan điểm của anh Sòng Phẳng thì đó là lập luận thuần túy của bộ óc, không liên hệ gì mấy đến trái tim. Do vậy anh luôn căng thẳng, mệt mỏi vì phải tính toán từng chút cho mọi thứ ngang bằng. Còn anh Ích Kỷ, thì anh có sự yêu hay ghét rất rõ ràng nhưng anh chỉ nghĩ đến cho mình, lập luận của anh là “ cho mình và vì mình “. Vì anh lo cho bản thân quá mức khiến anh lo sợ, anh không dám cho một ai điều gì?.

Tôi nói như vậy có đúng không hai anh? “ .

Sòng PhẳngÍch Kỷ đứng hình suy nghĩ thì Vị Tha nói tiếp :

“ Anh Sòng Phẳng nói rất đúng, hành lý của tôi bên Cho nặng hơn bên Nhận. Bởi vì tình cảm xuất phát từ trái tim, từ tận đáy lòng của mình một cách chân thành và giản dị. Cho đi là một lẽ tự nhiên, còn điều gì hạnh phúc hơn khi làm người mình yêu hạnh phúc. Cái niềm vui khi dâng tặng hạnh phúc cho người mình yêu đã vơi bớt đi gánh nặng của tôi, nó cho tôi thấy sự đủ đầy và thanh thản, nhẹ nhàng.”

“ Đủ Đầy, Cho đi là mất chứ, Cho nhiều thì phải còn ít mới đúng chứ “ cả 2 thét lên.

Vị Tha cười và trả lời : “

“ Đúng, Cho đi là mất nhưng đó là về mặt vật chất, quy luật trong toán học mà thôi. Trong tình yêu không phải như vậy? “

Sòng Phẳng Ích Kỷ nhìn hành lý của mình và nhìn hành lý của Vị Tha đầy nghi ngờ, băn khoăn và cũng lúc đó tàu vừa cập đến Đảo Tình Yêu, chậm dần chậm dần rồi dừng hẳn.

Vị Tha nói : “ Các anh ra đây, tôi sẽ chỉ cho các anh xem điều tôi vừa nói “ .

Khi cả 2 vừa bước xuống sân ga và đến đảo tình yêu thì bổng nhiên thấy có hai chữ “ Vị Tha “  vừa được nhắc trước đó. Được biết chữ đó đã nằm ở sân ga từ lâu nhưng trước giờ hai người đi thì không hề thấy hai chữ đó. Thực ra quy luật của tình yêu luôn nằm ở đấy, chỉ những ai yêu bằng trái tim mới có thể cảm nhận được sự tồn tại nó.

Quy luật toán học có nên áp dụng vào tình yêu?

Đọc ngang đến đây thôi có lẽ bạn đã cảm nhận được điều gì đó, những hàng chữ ở đảo tình yêu có ý nghĩa như thế nào thì chắc bạn cũng đã nhận ra. Khi cả 3 vừa đến đảo tình yêu thì có 3 người ra đón những vị khách của chúng ta và mang những gánh hành lý Cho và Nhận lần lượt là người đón Sòng Phẳng là Khô Khan, người đón Ích Kỷ là Bất An và người đón Vị Tha chính là Hạnh Phúc.

Những lời dạy hay để cuộc sống luôn được an vui, hạnh phúc

 

(Visited 193 times, 1 visits today)

Chia sẻ

Trả lời

Top